Tớ là chính tớ!
Một buổi sáng, Bi đứng trước gương, vừa chải tóc vừa than thở:
– Mẹ ơi, con muốn cao như bạn Nam, tóc xoăn như bạn Linh, và nói hay như cô giáo!
Mẹ mỉm cười, xoa đầu con:
– Nhưng Bi ơi, con quên mất điều quan trọng rồi!
Bi ngạc nhiên hỏi:
– Là điều gì hả mẹ?
Mẹ nói:
– Là con là chính con – một cậu bé đặc biệt nhất trên đời này!
Con có đôi mắt sáng biết quan sát, có bàn tay nhỏ biết giúp mẹ gấp áo,
và nụ cười làm ai cũng thấy vui.
Miu kêu “meo meo”, chạy lại dụi đầu vào chân Bi, như muốn nói:
– Tớ thích Bi như thế này mà, đừng đổi khác nha!
Bi cười thật tươi:
– Ừ, tớ là Bi! Tớ không cần phải giống ai hết!
Từ hôm đó, mỗi khi soi gương, Bi luôn nói với chính mình:
“Tớ là Bi, tớ giỏi theo cách của tớ!”