HÀNH TRÌNH LÀ CHÍNH MÌNH
Tôi từng nghĩ mình là một người rất bình thường. Trong lớp, tôi không học giỏi nhất, cũng chẳng nổi bật trong các hoạt động. Tôi thường so sánh mình với bạn bè và cảm thấy bản thân thật nhỏ bé.
Một ngày nọ, cô giáo giao cho cả lớp viết về “điều em tự hào nhất ở bản thân”. Tôi cầm bút rất lâu mà không viết được gì. Tôi tự hỏi: Mình có gì để tự hào đâu?
Tối hôm đó, tôi kể chuyện này với mẹ. Mẹ mỉm cười và nói:
“Con có biết vì sao mẹ luôn tin con không? Vì con không bỏ cuộc, dù có khó khăn đến đâu.”
Lời mẹ khiến tôi suy nghĩ. Tôi nhớ lại những lần mình kiên trì tập xe đạp dù ngã rất nhiều, những lần cố gắng học bài dù điểm chưa cao, và cả việc luôn sẵn sàng giúp bạn bè khi họ cần. Hóa ra, tôi không hề vô dụng như tôi từng nghĩ.
Ngày hôm sau, tôi viết bài văn của mình bằng sự chân thành. Tôi không viết về thành tích, mà viết về sự cố gắng, về hành trình học cách chấp nhận và yêu thương chính mình.
Từ đó, tôi hiểu rằng: mỗi người đều có giá trị riêng. Quan trọng không phải là mình giống ai, mà là mình đã nỗ lực trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình mỗi ngày.